PDA

View Full Version : phải làm sao


nguoibanbian
09-10-2007, 01:23 AM
Trong quyển sách về truyền thống của các vị ẩn tu có thuật lại câu chuyện sau đây:

Ngày kia khi Ðức Giám Mục A-mô-las đến thăm mục vụ một làng nọ, dân chúng đã bày tỏ với ngài lòng bất mãn tột độ của họ đối với một vị ẩn tu trên núi, vì ông ta đem theo một phụ nữ để chung sống.

Từ dạo ấy, vị ẩn tu không ngớt là đối tượng để dân làng đàm tiếu, chỉ trích và lên án.

Thấy Giám Mục A-mô-las đến, họ xúm lại vây quanh ngài và nói:

- Hôm nay ngài đã đến đây thì ngài phải chấm dứt ngay lập tức tình trạng sa đọa bê bối gây nhiều gương mù gương xấu của vị ẩn tu trên núi kia.

Sau khi nghe những lời kết án gay gắt của dân làng, Giám Mục A-mô-las quyết định leo lên núi. Ngài đi đầu, dân làng lũ lượt nối gót theo sau.

Vị ẩn tu thấy đám đông kéo đến túp lều của mình, ông ta hoảng sợ và cấp tốc bảo người phụ nữ chui vào trốn trong một chiếc thùng rỗng.

Ðức Giám Mục là người đầu tiên đến trước túp lều, và cũng là người đầu tiên bước chân vào. Ngài đưa mắt nhìn chung quanh và hiểu ngay tình hình. Ung dung, ngài đi thẳng đến ngồi trên chiếc thùng gỗ để nghỉ chân. Rồi bình thản khoát tay gọi dân làng vào mà bảo:

- Vào đây. Các ngươi hãy vào mà lục xét túp lều để tìm người phụ nữ.

Khi họ không tìm đâu ra bóng dáng người đàn bà, đức giám mục mới nói:

- Bây giờ các ngươi phải quì xuống xin lỗi Thiên Chúa vì đã nói xấu vị ẩn tu này vô cớ.

Nhưng sau đó, khi mọi người đã lục tục kéo xuống núi, đức giám mục A-mô-las tiến gần vị ẩn tu nắm chặt hai bàn tay của ông, đưa mắt nhân từ nhưng cương nghị nhìn sâu vào đôi mắt của ông và chậm rãi nói:

- Hỡi người anh em, hãy cẩn thận giữ mình kẻo mất linh hồn đấy.



Hai thái độ khác nhau đối với một người lầm lỗi giữa dân làng và giám mục A-mô-las có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn giáo huấn của Chúa Giêsu về việc sửa chữa lỗi lầm của nhau.

Ngược lại với phản ứng của dân làng, đức giám mục A-mô-las đã cố gắng áp dụng lời khuyên của Chúa Giêsu. Trong một tình trạng khó xử, ngài đã tìm cách đem vấn đề đã được mọi người bàn tán trở thành một vấn đề cá nhân để có dịp thuận tiện nói chuyện diện đối diện với vị ẩn tu.

Tiếp đến, ngài đã không sửa lỗi ông như một người có thẩm quyền. Trái lại ngài đã dùng thẩm quyền của mình bảo vệ cho vị ẩn tu để sau đó có thể khuyên nhủ ông như một người anh em.

Và sau cùng, dầu không cấu kết với đám đông để khinh thường và lên án vị ẩn tu đang vấp phạm, cũng như nêu bật mối nguy hiểm của lỗi lầm này đối với phần rỗi của đương sự, qua một lời khuyên nhẹ nhàng nhưng thẳng thắn: "Hỡi người anh em, hãy cẩn thận giữ mình kẻo mất linh hồn".
Qua câu chuyện này, theo tôi có một chút tâm tình muốn chia sẻ cùng với anh em, thưa anh em, trong cuộc sống hàng ngày chúng ta đang lăn sả trên dòng đời tội lỗi và cạm bẫy, nhưng tiếc thay chúng ta không có được sự lên án của mọi ngườ nên chúng ta không biết cái lỗi chúng ta mắc, tuy nhiên khi phạm tội người lên án gần gũi với chúng ta nhất, đó bản án lương tâm, nhưng có mấy ai chịu nghe lời tiếng nói từ lương tâm ấy, mà vẫn mắc phải tội làm buồn lòng chúa, mà luơng tâm mách bảo chúng ta là ai, đó chính là thiên thần hộ thủ, ngài luôn đồng hành trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta mà chúng ta vô tình làm cho ngài phải buồn rầu như vậy. Trở lại câu chuyện ,mà anh Romanticlove kể cho chúng ta thấy thiên chúa đến với con người bằng tình yêu thương và tha thứ, chỉ có tình yêu mới hòa giải được những ân oán và ngục tù, Thiên chúa đã sai con một của mình đến thế gian bằng xương bằng thịt, bằng thập giá và sự đau khổ, ngài không đem quyền lực để hoán cải lòng người, mà ngài mang của lễ hy sinh đến để đổi lấy sự cứu độ, vì vậy chúng ta sống phải biết cho đi mới là sự sống, phải biết chia sẻ thì mới có niềm vui tôi có câu chuyện này muốn kể cho mọi người nghe và cùng suy niệm

Chuyện : Có một câu chuyện được đăng trong tạp chí Reader’s digest như sau :

“Một người bạn của tôi trên chuyến trở về Nam Phi sau một thời gian sống ở Âu châu, đã phải chờ khá lâu ở phi trường Heathrow của London. Sau khi mua một li cà phê và một gói bánh qui, cô kéo lê hành lý lỉnh kỉnh tới một cái bàn trống để đọc báo và ăn bánh trong khi chờ đợi máy bay.

Khi đang đọc tờ báo buổi sáng, cô nhận ra có người đang sột soạt gì đó ở bàn mình. Hé nhìn từ phía sau tờ báo, cô sửng sốt thấy một anh chàng ăn mặc lịch sự đang với tay lấy bánh của cô rồi bỏ vào miệng. Không muốn làm ầm ĩ, cô chỉ nghiêng mình để lấy một cái cho mình. Hai phút sau, cô lại nghe tiếng sột soạt. Anh chàng kia lại lấy thêm bánh để ăn.
Cho đến lúc cả hai đã ăn đến cái bánh cuối cùng trong gói, cô đã tức giận hết cỡ nhưng vẫn không nói được câu nào. Rồi chàng trai bỗng bẻ cái bánh làm hai, đẩy một nửa về phía cô và ăn nửa còn lại, rồi bỏ đi.
Lát sau, khi loa phóng thanh gọi tên cô, và yêu cầu cô xuất trình vé, cô vẫn còn bừng bừng cơn giận. Các bạn hãy thử tưởng tượng sự xấu hổ của cô khi cô mở túi xách ra và khám phá ra rằng gói bánh của mình vẫn còn nằm nguyên trong đó. Thì ra từ nãy tới giờ cô đã ăn bánh của người ta. Chàng kia đã chia sẻ với cô đến miếng bánh cuối cùng. Thật là một con người tốt bụng”

Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác không luôn luôn chính xác, thậm chí nhiều khi còn nhầm lẫn nữa. Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng thay đổi cái nhìn của mình khi chúng không còn đúng với sự thật nữa. Quan trọng hơn nữa, nếu chúng ta muốn có những thay đổi lớn trong cuộc đời mình thì trước hết phải thay đổi cách nhìn về người khác. Hãy đeo cặp kính khác rồi mọi sự sẽ thay đổi theo ta.
moi cac ban ghe tham trang web y nghia va co ich http://www40.websamba.com/thienthantinhban
hoac http://www40.websamba.com/tamhoncaothuong